lạc lối quay về

"Lạc lối" cuốn hút người xem bởi lối dựng phim tương phản, với những chi tiết bất ngờ diễn ra trong suốt thời gian Quỳ tận tụy đi tìm vợ chỉ với mục đích "để xem nó sống thế nào". Và Quỳ đã nhận ra vợ anh đang sống trong sự giàu sang giả dối. Gã tình nhân kia chỉ là một gã trai bao sống bằng tiền của các mụ nạ dòng dửng mỡ. 3 Giữ tinh thần lạc quan và cơ thể tràn đầy năng lượng TRANG PHỤC THỂ THAO & NGOÀI TRỜI / TRANG PHỤC MẶC NHÀ Giải phóng bản thân khỏi những ngày bận rộn và dành thời gian thư giãn. Tập luyện ngoài trời và về nhà nghỉ ngơi. Chuẩn bị những điều tích cực cho tương lai. Trang phục cho bạn sự thoải mái ở nhà và sự tiện lợi khi cần ra ngoài Xem thêm Kỳ cuối: Nhiều biện pháp giúp cảm hóa người lạc lối 'quay về nẻo sáng'. (CAO) Ở Phú Yên hiện có 118 người có uy tín trong đồng bào DTTS. Đa số họ là già làng, trưởng thôn, buôn tại các địa phương, là cầu nối, mối dây liên kết giữa ý Ðảng với lòng dân. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. “Thiếu Hằng, cậu tỉnh lại đi, Thẩm Mạc Thành đã chết rồi! cậu còn định lừa mình tới bao giờ?”“Anh ta chết rồi, chết thật rồi!”“Chết!”………………“!!!” La Thiếu Hằng bật dậy, ngồi trên giường, chống chăn há miệng thở dốc, điều hòa nhiệt độ mát mẻ nhưng trên lưng và trán anh vẫn vương một tầng mồ hôi mỏng khi hô hấp dần ổn định, anh dựa lưng vào đầu giường, vươn tay bật đèn tường, ánh đèn nhu hòa chiếu sáng quanh giường, giữa đêm lạnh mang tới một chút ấm áp khiến anh không còn bị ác mộng rét lạnh bủa tai dường như vẫn còn văng vẳng tiếng ồn ào vọng lại, cảnh tượng trong mộng quá mức chân thật khiến anh không phân rõ thực hư mộng cảnh tượng trong mơ bắt đầu từ lúc cứu được Thẩm Mạc Thành trong con ngõ nhỏ gần trường đại học tựa như thước phim điện ảnh không ngừng tua đi tua lại trong đầu anh, trình chiếu quãng thời gian cả hai còn bên nhau, mà anh chỉ là người đứng xem, một đường nhìn chính mình từ lúc không hiểu gì cho tới khi lòng tràn đầy thê lương…Khuôn mặt mẹ giận dữ không chút che dấu, tách trà Thanh Hoa rơi vỡ dưới chân, bàn tay tát mạnh lên mặt, móng tay sắc nhọn cứa qua da thịt, nỗi đau đó anh vẫn còn nhớ rõ như in, tựa như vẫn luôn trải qua hết lần này tới lần chung quy không phải một đứa con có hiếu, vì một nam nhân mà lựa chọn ngỗ nghịch với người thân đã dưỡng dục mình bao năm, cô phụ sự kỳ vọng của cha cuối cùng người kia cũng không đi cùng anh tới cuối cuộc nhỏ lớn lên trong La gia, mỗi tiếng nói cử chỉ của anh đều được các giáo viên chuyên nghiệp chỉ dẫn, họ dạy anh nên làm gì, không nên làm gì, phải trở thành dạng người như thế nào mới phù hợp với thân phận và địa vị của La gia. Anh từng cho rằng, cả đời mình có lẽ cứ theo khuôn phép như vậy mà trôi qua, không tốt cũng không xấu, dù sao mười mấy năm qua cũng đã quen sống như vậy anh thật sự không ngờ rằng mình sẽ gặp gỡ cái người tên Thẩm Mạc thời gian 2 năm ở bên Thẩm Mạc Thành là những tháng ngày vui sướng đáng quý nhất đời anh, mỗi khi ở bên Thẩm Mạc Thành, anh không cần phải băn khoăn người khác nghĩ gì, không cần bảo thủ không chịu thay đổi, cũng không cần phải kiêng nể ai, có thể toe toét há miệng cười to, thậm chí có thể uống rượu say loạng choạng ngoài tường, bởi vì luôn có người sẵn lòng che chở, cõng đó, trong mắt Thẩm Mạc Thành bị mất trí nhớ chỉ có một mình anh, thật trân trọng đặt anh ở trong tim anh ấy.“Thẩm Mạc Thành.”La Thiếu Hằng thở dài, đặt tay đè nặng lên vị trí trái tim, chậm rãi nhắm mắt lại, lộ ra nụ cười khổ tự ràng đã 10 năm trôi qua, Thẩm Mạc Thành đã mất mười năm, vì sao vẫn không thể quên được?Bởi vì trong lòng kháng cự khả năng này, từ đầu tới cuối anh không muốn mất anh ấy, từng kí ức nhỏ về Thẩm Mạc Thành, vô luận là vui buồn hay ly hợp, chỉ cần có người kia, anh đều không nguyện ý mất đầu nhìn về phía quyển lịch để bàn nhỏ xinh đặt trên tủ đầu giường, tầm mắt dừng lại trên cái ngày được khoanh tròn bằng bút đỏ, trong mắt La Thiếu Hằng hiện lên chút đau thương nhàn gian trôi qua thật nhanh, tới lúc nên đi thăm anh ấy Thiếu Hằng xốc chăn xuống giường, đơn giản làm vệ sinh cá nhân, rồi cầm chìa khóa xe đi ra này mới hơn 6 giờ sáng, trên con đường đi tới khu nghĩa trang ngoại ô chỉ có mình xe của La Thiếu Hằng, không gian hoang vu có chút tĩnh nơi, anh dừng xe, bảo vệ nghĩa trang vẫn còn đang say ngủ, không ai phát hiện cậu mặt trời ló dạng bị tầng tầng mây mờ che phủ, sắc trời u ám, nghĩa trang ngoại ô phi thường an tĩnh, bốn phía toát ra khí tức an tường, chỉ có tiếng gió nhẹ heo hắt thi thoảng thổi Thiếu Hằng đứng trước bia mộ Thẩm Mạc Thành, tiếng tim đập như trống nổi bắt đầu từ lúc giật mình bừng tỉnh tới tận bây giờ mới chậm rãi bình ổn, mỗi khi đứng trước mặt người này, anh luôn cảm thấy an tay nhặt lấy chiếc lá rụng trên bia mộ, anh mỉm cười với người trong ảnh “Em tới thăm anh, liệu giờ này có sớm quá không?”Người trong ảnh không thể trả lời, an tĩnh đứng đó một lúc lâu, La Thiếu Hằng rõ ràng tìm một vị trí ngồi xuống, vừa nhổ cỏ ở quanh mộ, vừa lẩm bẩm “Nửa năm không tới thăm anh, cỏ đã mọc cao quá rồi. Trước kia thường xuyên tới, lại có người nói như vậy sẽ quấy rầy anh ngủ yên, em tin thật, sợ anh ở trên kia bởi vì em mà không thanh thản, cho nên mới dần ít tới, cũng không biết làm như vậy có đúng hay không.”“Có một thời gian rất dài luôn mơ thấy anh, anh nhất định rất tò mò em đã mơ gì về anh phải không?” sau khi nhổ sạch cỏ, La Thiếu Hằng khoanh chân ngồi bệt xuống đất, không để ý đất cát bụi bẩn bám vào người, giống như thật lâu trước kia hai người thường xuyên ngồi trò chuyện “Nói là một thời gian dài, kỳ thật em cũng không rõ là bao lâu, chắc bắt đầu từ lúc anh ra đi, lâu đến độ có đôi khi em không phân biệt rõ đâu là thực đâu là mơ nữa.”“Vẫn có thể mơ thấy anh cũng còn tốt, nhỡ một ngày kia em quên luôn cả hình dáng anh thì phải làm sao?” La Thiếu Hằng vươn tay vuốt ve bức ảnh đen trắng của Thẩm Mạc Thành trên bia mộ, cười nói “Nếu em quên anh, anh có trách em không? Còn anh… có phải đã quên em rồi?”Vẻ mặt người trong ảnh không chút biểu tình, hắn không thể nghe được La Thiếu Hằng nói gì, càng không thể đáp lại Thiếu Hằng cũng không để ý, vẫn tiếp tục lẩm bẩm “Mỗi lần tới đều huyên thuyên đủ thứ, anh có thấy em phiền không? Nhưng phiền thì phiền, dù sao anh có phiền, em cũng không nghe thấy. Mỗi lần em đều nghĩ, có lẽ ngày nào đó, vừa đẩy cửa ra là có thể thấy anh quay trở về, nhưng nghĩ lại chắc là không thể đâu, đã nhiều năm trôi qua như vậy, anh làm sao còn nhớ đường mà quay về?”La Thiếu Hằng nói tới đây thì dừng lại, tựa như đang chờ đợi câu trả lời từ đối phương, ánh mắt có chút quật cường nhìn người trong ảnh, giống như nhiều năm trước mặt trời bị che khuất bởi những đám mây đen, không khí trong nghĩa trang có vẻ dị thường áp lực, đè ép tâm can người ta nặng trĩu, âm dương cách biệt tựa như khoảng cách giữa trời và đất, người anh luôn chờ mong chung quy sẽ không thể đáp lại anh bất cứ câu mặc hồi lâu, biểu tình bình tĩnh của La Thiếu Hằng rốt cuộc xuất hiện vết rách, nụ cười trên mặt dần thu lại, lẳng lặng nhìn Thẩm Mạc Thành, ngữ khí khàn khàn thô ráp “Anh thật sự quên rồi? Cho nên nhiều năm qua vẫn không quay về?”Bốn phía vẫn thực an tĩnh, trả lời anh chỉ có tiếng gió vi vu luẩn quất, tựa như tiếng nức nở, tựa như tiếng khóc ai oán nỉ Thiếu Hằng dùng ngón tay tinh tế miêu tả người trong ảnh, đầu ngón tay khẽ run rẩy không thể nhận ra, bi thương trong mắt cơ hồ sắp tràn ra ngoài “Thẩm Mạc Thành, nếu lúc trước em đi cùng anh, liệu có phải hiện tại em sẽ không còn cảm thấy khổ sổ thế này nữa?” Một tay chống đất, anh nghiêng người về phía trước, khẽ hạ một nụ hôn xuống bức ảnh đen trắng của Thẩm Mạc Thành, sau đó ngồi xuống dựa lưng vào cạnh bia mộ, nhắm mắt, nhẹ giọng nói “Anh vĩnh viễn không thể nào biết được, chỉ còn lại một mình, em sống thực gian nan.”Mười năm em chờ anh, dài đẵng đẵng tựa như cả cuộc đời. La Thiếu Hằng lái xe qua cầu vượt rồi dừng lại, đằng sau có xe cảnh sát cùng xe Trần Trạm chạy Trạm hỗ trợ xử lý chuyện vi phạm giao thông, vừa quay đầu liền thấy La Thiếu Hằng ủ rũ cúi đầu đứng cạnh xe không biết đang nghĩ gì, hắn vội vàng chạy qua hỏi đã có chuyện gì.“Em nhìn thấy anh ấy.” La Thiếu Hằng nói.“Ai cơ?”“Thẩm Mạc Thành.” La Thiếu Hằng có chút nóng vội đáp, nói xong lại sợ Trần Trạm không tin, lại bổ sung thêm một câu “Em nhìn thấy anh ấy lên xe, vừa lúc nãy, nhưng em không đuổi kịp.”“Cậu đang đùa giỡn cái gì vậy?” Trần Trạm nhíu mày.“Em không nói đùa, em thật sự nhìn thấy anh ấy.” La Thiếu Hằng biểu tình nghiêm túc lặp lại.“Vậy anh ta đâu?” Trần Trạm hỏi.“Em đuổi không kịp.” lúc nói lời này biểu tình La Thiếu Hằng phi thường thất vọng, tựa như đang tự trách chính Trạm cẩn thận quan sát vẻ mặt La Thiếu Hằng, trong lòng có chút suy đoán, không tiếp tục cùng anh tranh luận mà ngược lại nói “Không sao, lần sau còn có cơ hội.”“Thật chứ?” La Thiếu Hằng nghe vậy hai mắt sáng lên, biểu tình mất mát nháy mắt biến thành rạng rỡ.“Thật.” Trần Trạm trấn an.“Anh ấy rất lợi hại, rõ ràng em một đường đuổi theo ngay đằng sau mà vẫn bị anh ấy cắt đuôi.”Trần Trạm đã sớm quen với bộ dạng nam nhân của em là đệ nhất thiên hạ’ của La Thiếu Hằng, lúc trước khi tình hình của La Thiếu Hằng chuyển biến tốt hơn một chút đã cùng hắn tán gẫu không ít về chuyện của Thẩm Mạc Thành, nên hắn không chút nghi ngờ rằng trong lòng La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành chính là người tốt lúc này chuyện hắn để ý không phải điều đó mà là tình trạng của La Thiếu Hằng, một người đã chết mười năm, còn có thể xuất hiện được nữa sao?………………………………Thẩm Mạc Thành trở lại B thị, cấp dưới đã chờ sẵn trong nhà, hắn vừa vào nhà lập tức lên thư phòng lầu hai, Thẩm Vân ra hiệu cho những người khác đi theo hắn lên thư phòng, cấp dưới báo cáo lại toàn bộ tình hình chi tiết công ty gần đây. Thẩm Mạc Thành gật đầu, nhìn về phía một người “Tình hình bên phía chú Tư thế nào rồi?”“Tuần trước Tứ gia đã gặp mặt quản lý của Hoành Vận, hai bên đã kí thỏa thuận về một hạng mục nào đó có liên quan tới việc vận chuyển lô hàng bên Thụy Sĩ, nội dung cụ thể tạm thời còn chưa điều tra được.” Cấp dưới trả lời.“Thả tin cho lão ta.” Thẩm Mạc Thành nói.“Boss….” Người nọ sửng sốt, đang định nói gì đó, sau khi nhận được ánh mắt sắc bén của Thẩm Mạc Thành liền vội vàng ngậm miệng, chuyển sang báo cáo một chuyện khác “Hôm qua, Thẩm Vinh Xương vì một nữ minh tinh mới nổi mà xảy ra xung đột với Ngô tiểu thiếu gia, gã đã sai người đánh gãy chân người ta, nghe nói kiểm tra ngay lúc ấy phát hiện gã đang phê thuốc.”Bậc cha chú của Thẩm Mạc Thành có 4 anh em, Thẩm Vinh Xương là con trai chú Tư Thẩm Khâu Hùng. Thẩm Khâu Hùng bề ngoài luôn tỏ ra ôn hòa vô hại nhưng thật ra vẫn luôn muốn đoạt quyền lực trong tay Thẩm Mạc Thành, vì thế đã lén lút chọc gậy bánh xe không ít lần, không ngờ ông ta lại sinh ra một thằng con ăn hại, cả ngày chỉ biết chơi bời đàn đúm, rượu chè be con cháu phú gia nát rượu nghiện hút, đánh nhau tranh giành tình nhân là rất bình thường, Thẩm Mạc Thành nghe vậy ngay cả mí mắt cũng không thèm nhích lên dù chỉ một chút, thản nhiên nói “Ngày mai gửi thiếp mời tới cho Ngô gia, đồng thời dẫn người tới nhà bọn họ, muốn xử lý thế nào tùy bọn họ quyết định.”“Vâng.” Thẩm Vân gật đầu, vừa lúc cậu cũng muốn thu thập thằng vô dụng kia một phen.“Còn chuyện gì không?” Thẩm Mạc Thành hỏi.“Hôm trước Hà tiểu thư đã tới đây, nói là có chuyện tìm ngài, nể mặt Giang lão gia tử, bọn tôi không có ngăn cản.” Cấp dưới Thư Ngữ là người do ông ngoại Thẩm Mạc Thành an bài, hữu ý muốn hắn kết hôn với cô ta. Hà gia là một trong các đại thế gia giàu có bậc nhất B thị, tuy rằng không khổng lồ bằng Thẩm gia nhưng nắm trong tay một nửa thị trường vận tải hàng hóa của B thị. Hai bến tàu lớn Thành Đông và Tây Giang cơ hồ đều bị gia tộc bọn họ nắm Vân biết Thẩm Mạc Thành không thích loại quan hệ hôn nhân vì lợi ích này, thấy sếp mình không nói lời nào liền thay mặt hỏi “Cô ta muốn làm gì?”“Cô ta nói muốn tới xem phòng Boss.” Cấp dưới bất chấp Mạc Thành dừng tay lại, ngẩng đầu quét mắt nhìn người vừa nói “Cậu để cô ta lên?”Chỉ một cái liếc mắt bâng quơ đã khiến mấy người cấp dưới toát mồ hôi lạnh, ai mà không biết phòng của Thẩm Mạc Thành không được sự cho phép của hắn bất cứ ai cũng không được đi vào, lập tức vội vàng làm sáng tỏ “Boss yên tâm! Tuyệt đối không có!”Thẩm Mạc Thành thu hồi ánh mắt, tiếp tục lật xem văn kiện trong tay, vừa nói “Cấm chỉ tuyệt đối, ngoại trừ phòng khách không được cho cô ta bước chân vào bất cứ nơi nào khác trong nhà, dám bước lên lầu hai lập tức đá ra ngoài.”Cấp dưới thẳng người liên tục đáp ứng, Thẩm Vân tưởng tượng cảnh Hà đại tiểu thư bị đá ra ngoài cửa, phát hiện mình rất mong chờ cảnh đó diễn khi cấp dưới rời đi, trong thư phòng chỉ còn lại Thẩm Mạc Thành và Thẩm Vân, Thẩm Vân đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng hỏi “Boss, có cần tôi sai người theo dõi sát sao bên Tứ gia không?”“Ừ, cậu xem rồi làm đi.” Thẩm Mạc Thành nói.“Vâng.”Thẩm Mạc Thành khép tài liệu trong tay đưa cho Thẩm Vân “Nhớ sắp xếp cho chu toàn, còn nữa đặt vé máy bay ngày mai tới Thụy Sĩ, cậu đi cùng tôi.”“Vâng.” Thẩm Vân lên tiếng trả lời. Phân bộ bên Thụy Sĩ vẫn luôn do anh trai cậu, Thẩm Du phụ trách, ngoại trừ việc khó không thể tự giải quyết được thì Boss không thường sang bên đó, xem ra việc xử lý lô hàng lần này tương đối phiền phức, đặc biệt là khi Thẩm Khâu Hùng còn đang mon men đánh chủ ý lên phân bộ bên đó.…………………………….Một ngày trước khi bay sang Thụy Sĩ, La Thiếu Hằng lại tới nghĩa trang một chuyến, ngày đó vừa vặn ở A thị vừa rơi một trận tuyết đầu tiên, trên bia mộ phủ một tầng tuyết trắng mỏng manh, bốn phía trông càng dị thường xác xơ tiêu tay La Thiếu Hằng đút trong túi áo, nhìn bức ảnh Thẩm Mạc Thành trên bia mộ “Ba năm nay A thị chưa từng có tuyết rơi, không ngờ năm nay em quyết định sang Thụy Sĩ ngắm tuyết, trời lại đột nhiên đổ tuyết, điều này làm em nghĩ rằng anh không muốn em đi, có phải không?” Nói xong, anh rút tay từ trong túi ra, gạt đi đống tuyết trắng bám trên bia mộ, xúc cảm lạnh như băng hòa tan nơi đầu ngón tay khiến anh rùng mình một khi gạt hết lớp tuyết xuống, anh thẳng tắp đứng trước bia mộ, không nói một lời chỉ đứng im ở đó rất rất lâu, lâu đến độ bảo vệ nghĩa trang còn tưởng anh đã bị đông cứng, đặc biệt tới gần xem thử, biết La Thiếu Hằng không sao mới yên tâm rời đi, nhưng vẫn không quên khuyên nhủ anh mau trở rơi càng lúc càng lớn, nơi La Thiếu Hằng vừa gạt tuyết xuống rất nhanh lại tích một tầng tuyết khác, anh vươn tay tháo khăn quàng cổ của mình xuống, gấp khăn thành ba lớp đặt lên đỉnh bia mộ nhằm ngăn cản tuyết đọng lại.“Em đi không lâu đâu, khi nào về sẽ lại tới thăm anh.” Anh lưu lại những lời này xong liền xoay người rời đi, chiếc áo bành tô màu xám khiến bóng dáng anh trông càng mảnh khảnh gầy gò, mỗi bước chân lưu lại từng dấu chân mờ trên con đường nhỏ rất nhanh lại bị tuyết trắng bao trùm, ngoại trừ chiếc khăn quàng cổ nằm trên bia mộ ra, không còn bất cứ dấu vết nào chứng tỏ từng có người Thiếu Hằng tới Thụy Sĩ không chỉ đơn giản là đi ngắm tuyết mà anh còn muốn tới một nơi rất đẹp để trượt tuyết — trấn Zermatt nằm trên dãy núi Alps là một danh thắng nổi tiếng hoàn toàn không nhiễm khói bụi xe ô tô đồng thời cũng là địa điểm trượt tuyết cao nhất thế giới. La Thiếu Hằng từ rất lâu trước kia đã muốn tới thăm quan trấn nhỏ với danh xưng thành phố băng’ này, chỉ là trước kia vẫn không có cơ đầu tiên tới đây, anh không vội lên núi ngay mà lựa chọn ở lại thị trấn mấy ngày để cảm nhận chút phong tục tập quán khí hậu thổ nhưỡng nơi đây. Mãi tới ngày thứ ba, anh mới theo dòng người đi lên khu trượt từ trên đỉnh khu trượt tuyết lao xuống, tốc độ xé gió rất nhanh, nhanh đến mức ngay chính bạn đồng hành của La Thiếu Hằng trượt ở phía sau cũng cảm thấy sợ hãi, lo sợ anh không cẩn thận sẽ trượt lo lắng của bọn họ hiển nhiên là dư thừa, kỹ thuật trượt tuyết của La Thiếu Hằng phi thường tốt, vô luận là bay hay lượn lách, mọi động tác của anh đều phi thường thuần thục lưu loát, khiến ánh mắt mọi người xung quanh bất giác mà bị thu hút theo trượt của La Thiếu Hằng lướt qua tạo thành hai vệt dài song song trên nền tuyết trắng. Cách đó không xa, một người vươn tay tháo kính bảo hộ xuống, khẽ nhìn theo bóng dáng đã lao đi khá xa của anh.“Anh họ, anh đang nhìn gì đấy?” một thanh niên tóc vàng bên cạnh hắn lên tiếng hỏi.“Không có gì.” Thẩm Mạc Thành bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.“Lần này anh định ở lại bao lâu? Mọi chuyện của công ty đã xử lý xong chưa?” Thanh niên tóc vàng lại hỏi, cậu ta là em họ của Thẩm Mạc Thành, Thẩm Gia Thụ, vẫn luôn sinh sống ở Thụy Sĩ, năm nay vừa mới lên đại học, nhỏ hơn Thẩm Mạc Thành mười mấy tuổi.“Nhóc con, đừng tò mò nhiều như vậy.” Thẩm Mạc Thành đeo kính bảo hộ lên, thay đổi phương hướng trượt đi, Thẩm Gia Thụ và Thẩm Vân cũng vội vàng đuổi Thiếu Hằng chỉ lo lao về phía trước, lợi dụng tốc độ kinh hoàng để giảm bớt phần nào áp lực trong nội tâm, lại xem nhẹ cơ hội gặp mặt vừa rồi mình đã trót bỏ Zermatt khoảng một tuần, La Thiếu Hằng lại tới Zurich. Zurich là thành phố lớn nhất của Thụy Sĩ, cũng là thành phố giàu có nhất châu Âu. Là trung tâm tài chính lớn nhất Thụy Sĩ, độ phồn hoa của nó không cần phải bàn Thiếu Hằng đã đi tham quan hồ Zurich, nhà thờ lớn Zurich, bảo tàng quốc gia… bây giờ anh đang đứng ở giữa đường cái Bahnhofstrasse. Anh luôn mang theo máy chụp hình, chụp lại tất cả khung cảnh mà anh đã nhìn thấy, từ phong cảnh hai bên đường, tới những tòa kiến trúc cao lớn nguy nga, đến những lá cây đơn độc cuối cùng trên năm qua, anh đã đi rất nhiều nơi, cơ hồ đã tới tất cả những nơi mà anh và Thẩm Mạc Thành đã hẹn nhau cùng đi, mỗi nơi đến anh đều sẽ chụp lại ảnh lưu khi anh nhờ người qua đường chụp ảnh hộ mình, bên cạnh anh sẽ luôn lưu lại một khoảng trống dành cho một người vĩnh viễn không bao giờ trở Bahnhofstrasse là một con phố mua sắm đắt đỏ nhất thế giới, được xưng là Phố Wall của Thụy Sĩ’, hầm vàng’ lớn nhất thế giới cũng nằm ở đây chỉ các ngân hàng.La Thiếu Hằng không biết nhiều về Thụy Sĩ, chỉ vì muốn đi du lịch tới đây nên mới bỏ công tìm hiểu một chút, mà anh cũng không có nhiều dục vọng trong việc mua sắm, chỉ là một khi đã đặt chân tới Zurich thì nhất định phải đi qua con đường nổi tiếng ở dưới hàng cây thẳng tắp bên đường, La Thiếu Hằng thỉnh thoảng lại dùng máy ảnh chụp lại những cảnh vật mình cảm thấy thú vị, có đôi khi chỉ là một chiếc ghế, cũng có thể là một chiếc đồng hồ giả cổ, cũng có thể là một chiếc cột mốc hình dạng kì lạ, có thể là…La Thiếu Hằng tay bấm máy bỗng dừng lại, tay trái chậm rãi room gần vào, người ở giữa khung ảnh được phóng lớn lên, ống kính tập trung trên mặt đối phương, cộng thêm ống kính xịn chất lượng cao, khiến anh có thể nhìn thấy được cả vết sẹo mờ trên lông mày người kia.— Thẩm Mạc Thành, anh có định xóa vết sẹo này không?— Cứ kệ nó.— Ừm, thật ra nhìn cũng đẹp trai lắm, rất MAN!— Em thích? — Mọi thứ trên người anh, em đều thích. Hết lần này tới lần khác bị hụt hẫng, khiến La Thiếu Hằng lúc này không dám chờ mong quá nhiều, nội tâm càng thêm hoảng hốt, thế cho nên lần nữa gặp lại, anh thậm chí còn quên cả phản ứng, cứ ngơ ngơ ngác ngác cầm máy ảnh đứng đó, tựa như xuyên qua màn hình có thể bắt giữ được người nọ lẫn trong đám cả mọi người qua đường giống như biến thành trong suốt, ở trong mắt anh, chỉ còn lại nam nhân mặc áo bành tô đen đứng ở bên kia đường, anh không dám tới gần, sợ hãi chỉ cần mình bước lên một bước, đối phương sẽ lập tức biến mất, tựa như những ảo giác mấy năm trước đây anh gặp phải, chúng lập tức tan biến ngay cả khi anh còn chưa chạm Thiếu Hằng cứ đứng ngơ ngác như vậy giữa đường phố, thẳng tới khi đối phương chào từ biệt người quen, người bên cạnh giúp hắn mở cửa xe, chuẩn bị xoay người ngồi vào trong…— Đừng đi!Trong lòng La Thiếu Hằng mãnh liệt bật ra những lời này, cả người quýnh quáng vội hướng về phía người nọ hét ầm lên “Thẩm Mạc Thành!”Người đứng đối diện bên kia đường dừng động tác, ngẩng đầu nhìn về phía anh…Hết chương 6Jeremy gặp rồi, gặp rồi, chắc chắn gặp rồi….thót hết cả tim… Trọn bộ Lạc Lối Quay Về Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Lạc Lối Quay Về Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi full truyen Lạc Lối Quay Về của tác giả Công Tử Như Lan rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Đam Mỹ này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Tên gốc MẠCH LỘ QUY ĐỒThể loại Hiện đại, ấm áp, ngược, tình hữu độc chung,1×1, Thẩm Mạc Thành x La Thiếu HằngEditor Jeremy Trong cuộc sống này có nhiều điều không thể ngờ trước được cũng như việc La Thiếu Hằng chưa khi nào có ỹ nghĩa rằng việc mình cứu một người ở hẻm nhỏ vào đêm tối lại thay đổi cả cuộc đời của cậu. Cậu được nếm trãi mật ngọt của tình yêu nhưng cũng phải đối mặt với nỗi đau khắc cốt ghi tâm của ly biệt. Không phải sinh ly mà là tử biệt. ………………… Vốn tưởng rằng người yêu đã mất vì tai nạn xe cộ mười năm trước, đột nhiên lại xuất hiện lần nữa, nhưng người đó đã sớm quên đi cậu là ai. Không sao, cho em cơ hội khiến anh yêu em thêm lần nữa đi. Doc truyen lac loi quay ve lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Lạc Lối Quay Về full, chương 1, chương cuối. Lạc Lối Quay Về wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Lạc Lối Quay Về review, Lạc Lối Quay Về Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Lạc Lối Quay Về Danh sách chương Lạc Lối Quay Về Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment

lạc lối quay về